![]() |
| Tâm sáng giữa đời động |
Tâm sáng không phải là tâm không còn cảm xúc.
Không giận, không buồn, không sợ, không thương — đó không phải tâm sáng.
Đó có thể chỉ là tâm đã đóng lại.
Tâm sáng là khi có cảm xúc, nhưng không bị cảm xúc che mờ sự thật.
Giận, nhưng vẫn biết mình đang giận.
Buồn, nhưng không biến nỗi buồn thành bản án cho cuộc đời.
Sợ, nhưng không để nỗi sợ quyết định thay lương tri.
Thương, nhưng không biến thương thành kiểm soát.
Đời động là điều tự nhiên.
Người khác có thể nói sai.
Hoàn cảnh có thể bất công.
Kết quả có thể không như ý.
Nhưng giữa tất cả những điều đó, ta vẫn có thể giữ một khoảng sáng nhỏ bên trong:
một hơi thở trước khi phản ứng,
một giây dừng lại trước khi phán xét,
một lần tự hỏi:
“Điều ta sắp làm có làm mình sáng hơn không?”
Câu chốt:
Tâm sáng không phải là không có sóng. Tâm sáng là thấy sóng mà không quên mình là biển.
Vô Vi






